0490 428 378

Khi Giấc Mơ Úc Khép Lại

by T. Sagris

“Hết visa”, không phải đơn giản chỉ là không còn visa rồi đi về nước. Nó giống như mình đi ra khỏi cuộc đời mà mình đã cố gắng gây dựng mặc dù mình chưa sẵn sàng để buông.

Hôm nay mình lướt TikTok, mình thấy 1 video của 1 cô gái trẻ chia sẻ và chỉ còn vài ngày nữa là visa của cô ấy hết hạn. Cô ấy rất buồn vì vẫn chưa kiếm được con đường ở lại xứ sở Chuột Túi này. Mặc dù nhiều người cũng kêu gọi bạn lại ở lại đi nhưng đó chỉ là lời kêu gọi chứ quyền quyết định hoàn toàn là do hệ thống của bộ di trú Úc.

Mình đã coi đi coi lại video đó rất nhiều lần và đặc biệt mình nhìn ánh mắt của cô gái ấy, không chỉ là 1 ánh mắt buồn, mà nhìn vào ánh mắt ấy, mình có thể cảm nhận được 1 kiểu ánh mắt giống như là “tôi đâu muốn đi đâu, nhưng tôi không còn quyền quyết định nữa”.

Đúng là như vậy không ai có quyền quyết định ngoài bộ di trú Úc. Mình có thể tưởng tượng được là khi biết thời gian ở lại Úc còn rất ngắn người đó vẫn sinh hoạt như bình thường vẫn cười nói như bình thường nhưng bên trong là 1 cảm giác bị rơi khỏi nơi mình từng hy vọng là mình sẽ thuộc về.

Úc đối với nhiều người không chỉ là 1 đất nước mà nó còn là giấc mơ thay đổi cuộc đời, là những năm tháng chịu cực để có tương lai, 1 ngày ổn định đời mình sẽ ổn định.

Khi hết visa mà phải quay về Việt Nam trong tư thế chưa chuẩn bị nó có 1 cảm giác giống như là mình chưa thua nhưng mình bị bắt phải dừng lại. Mặc dù họ thừa biết thời gian visa hết hạn lúc nào nhưng họ không muốn nhớ đến đơn giản vì họ nghĩ đây là nơi họ sẽ thuộc về

Có rất nhiều người khi đã đặt chân với Úc thì trong lòng của họ không còn nghĩ đơn giản là “ Đi 1 thời gian rồi sẽ trở về”. Mà họ bắt đầu nhìn thấy cuộc sống khác về đường xá, luật lệ, công việc, môi trường, tài chính, sự an toàn, sự tự do, và có 1 cái cảm giác giống như là nếu mình cố gắng thì mình sẽ đạt được những gì mình muốn. Vì đơn giản Úc là đất nước bình đẳng cơ hội, không giai cấp, bạn sẽ đạt được thành công nếu bạn là người giỏi

Cho dù ở đất nước này họ làm việc có cực cách mấy nhưng họ biết họ vẫn có tương lai. Cho dù nó có cô đơn nhưng nó vẫn có cơ hội. Ở đây làm lại từ đầu khó nhưng nếu không còn ở đây nữa thì tất cả đều mất hết. Và 1 cảm giác là về rồi không biết bao giờ mới quay lại được mảnh đất này

Nếu ai đã từng trải qua cảm giác sắp hết visa thì chắc cũng hiểu đây không phải là đơn giản là sắp mất quyền cư trú mà nó còn là mất 1 giấc mơ, mất 1 cánh cửa mà họ đã tốn rất nhiều công sức nhiều nước mắt mới chạm được. Nên khi người ta đã đến Úc là họ sẽ tìm cách để được ở lại. Trong tâm trí họ gần như bị cuốn vào 1 vấn đề duy nhất “ Làm sao để mình ở lại đây?”

Nhưng cái đau đớn ở đây là không phải ai cũng tìm được đường ở lại. Có nhiều người có điều kiện và có nhiều người không may mắn được như vậy. Đâu phải là chỉ cần bạn chăm chỉ là bạn được ở lại, Đâu phải là chỉ cần bạn sống tốt là bạn được ở lại và có nhiều người ngây ngô nghĩ là chỉ cần tôi yêu mảnh đất này thì tôi sẽ ở lại được. Nhưng muốn được ở lại nó phải qua hệ thống của bộ di trú Úc

Cái đáng sợ nhất không phải là lúc đi về nước mà lúc phải đối diện với chuyện hết visa và phải đi về nước. Cái đau nhất là họ vẫn phải cười nói vui vẻ nhưng phải thể hiện như thế nào để người khác không thương hại mình nhưng trong lòng vẫn có 1 niềm tin rất nhỏ là “ Tôi không muốn về đâu có ai cho tôi 1 cơ hội không”

Họ đến nước Úc và có cảm giác như muốn ở lại Úc, đây không phải là tâm trạng chung của người Việt mà còn là của những sắc tộc khác. Họ vẫn yêu mảnh đất nơi họ sinh ra đó chứ, Nhưng trong lòng họ đã từng mở ra 1 cánh cửa khác cho cuộc đời mình và đến khi cánh cửa đó đóng lại thì đó là cảm giác không thể chấp nhận được.

Nhìn xa về tương lai 1 chút, khi họ quay về với quê hương của họ nó sẽ có 1 kiểu buồn rất âm thầm đó là “thân thì ở Việt Nam nhưng tâm trí vẫn còn đứng ở sân bay của Nước Úc”